Tổng biên tập
PGS TS NGUYỄN VĂN DỮNG
 
Tổng thư kư toà soạn
1. TS ĐỖ THỊ THU HẰNG
2. TS NGUYỄN NGỌC OANH
 
Với sự tham gia của
Nhóm t́nh nguyện viên là giảng viên và sinh viên các chuyên ngành Báo in, Phát thanh, Truyền h́nh, Báo mạng điện tử, thông tin đối ngoại - Học viện Báo chí và Tuyên truyền
 
Mọi thông tin, ư kiến và bài viết xin gửi về
Website Báo chí với Trẻ em.
Khoa Báo chí, Học viện Báo chí và Tuyên truyền. 36 Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, Hà Nội, Vietnam
E-mail: foj_ajc@yahoo.com




Trang nhất > Giải báo chí NB-TEVN
Ngô Thị Liên: Lớn lên cùng "Phóng Viên Nhỏ"
Cập nhật 12/23/2008 10:40:01 PM
 
Gửi cho bạn bè
In trang này
In bài này
Ư kiến của bạn
Bạn Ngô Thị Liên sinh năm 1986, hiện là sinh viên trường Cao đẳng Sư phạm Thái Nguyên, viết báo từ năm 14 tuổi. Với tác phẩm “Về lao động trẻ em vùng quặng sắt”, vừa đoạt giải Nh́ giải “Nhà báo với Trẻ em Việt Nam 2006 – 2007” do Khoa Báo chí Học viện Báo chí và Tuyên truyền, Ban nghiệp vụ Hội nhà báo Việt Nam và Tổ chức Cứu trợ trẻ em Thuỵ Điển phối hợp tổ chức. Chúng tôi đă có cuộc tṛ chuyện với bạn sau Lễ trao giải diễn ra vào ngày 22/12/2008 tại Hà Nội.

Chào bạn Liên! Bạn là “phóng viên” trẻ tuổi nhất có mặt trong buổi trao giải hôm nay. Cảm giác của bạn bây giờ thế nào?
Tớ vui lắm, nhưng thật sự chưa hết bất ngờ. Tác phẩm “Về lao động trẻ em vùng quặng sắt” tớ viết năm 2006, lúc đang ôn thi tốt nghiệp lớp 12. Tớ không biết là các anh chị ở Đài Tiếng nói Việt nam đă gửi bài đi tham dự giải. Khi được tin ḿnh được giải tớ hết sức bất ngờ và cảm ơn các anh chị. Các anh chị đă tiếp nhận, góp ư và phát song nhiều bài viết của tớ, chứng kiến từng đổi thay trong những bài báo của tớ suốt 9 năm nay.
9 năm? Vậy hành tŕnh hoạt động báo chí của bạn như thế nào?
Tớ đến với báo chí và gắn bó với việc viết báo là nhờ Đài Tiếng nói Việt Nam. Khi c̣n nhỏ tớ hay nghe phát thanh và thấy nhiều bạn ở khắp nơi có nhiều bài rất hay. Tớ mới cùng người bạn thân nhất từ ngày cấp 1 là Hoàng Thị Huệ rủ nhau viết báo. Từ nhỏ tớ đă mơ ước được trở thành một nhà văn rồi (cười). Chúng tớ tham gia Câu lạc bộ Phóng viên nhỏ của Đài Tiếng nói Việt Nam tại địa phương, từ đó gắn bó và đều đặn mỗi tháng viết khoảng 5 hay 6 bài gửi cho các báo cho tới nay.
Tác phẩm “Về lao động trẻ em vùng quặng” bạn viết khi đang ôn thi tốt nghiệp, bận rộn như vậy sao bạn không để thi xong rồi hăy bắt tay vào làm? Tớ thương quá nên không thể đừng được! Hồi ấy ở mỏ sắt ở Thái Nguyên nạn khai thác trái phép rất nổi cộm. Nhiều trẻ em nhà nghèo phải bỏ học mà sớm đi làm, bố mẹ cũng thương nhưng v́ nghèo phải đành chấp nhận. Tớ thấy khó mà cầm ḷng cho được. Tớ cũng viết về những gương người tốt việc tốt nhưng xúc động nhiều nhất là khi viết về trẻ em nghèo và tâm sự của các em, nhất là trẻ em trên chính mảnh đất quê nhà ḿnh.
Chị Minh Thuỳ- người đạt giải Nhất trong giải này có nói với chúng tớ rằng “Liên được giải Nh́ nhưng giải của Liên là “lớn” hơn v́ tác phẩm được viết khi em c̣n nhỏ tuổi”. Năng khiếu này có phải là một bẩm sinh, truyền thống gia đ́nh không?
Người thân trong gia đ́nh và ḍng họ ḿnh yêu văn chương, yêu báo chí th́ nhiều, nhưng viết nhiều th́ chắc là chưa. Có điều cha dượng ḿnh tuy làm ruộng thôi nhưng ham mê văn chương lắm. Một số bài văn ngày trước dượng c̣n giúp ḿnh vạch dàn ư, dượng cũng hướng cho ḿnh viết báo nhiều hơn.
Dượng?... Tớ xin lỗi nhưng dường như Liên có những câu chuyện đời tư không nhẹ nhàng bằng phẳng?
Ừ, bố mẹ tớ chia tay khi tớ mới vài tháng tuổi. Mẹ tớ đi bước nữa khi tớ lên ba. Giờ tớ đang sống với mẹ và cha dượng. Dượng với tớ không nói chuyện thường xuyên lắm đâu nhưng tớ biết ơn dượng nhiều lắm. Có những điều dượng hiểu nhưng không nói ra.
Từ nhỏ tớ ít được gặp bố, chỉ vài lần thôi. Lần đầu tiên là khi học lớp 2, cũng là lần đầu được về quê Bắc Giang, lần đầu nh́n thấy bố, tớ lạ quá chạy ngay ra núp sau cánh cửa. Hồi ấy c̣n bé! Lớn dần lên biết nghĩ hơn càng thấm thía hơn, dù có gặp gỡ nhưng chỉ ít ỏi thế thôi th́ cảm nhận được t́nh cảm cũng ít lắm. Một lần ngày Tết tớ đến nhà bác chơi, tự nhiên bật khóc. Lúc ấy tự thấy ḿnh vô duyên, xấu hổ quá. Ngày Tết đến nhà người ta ai lại khóc? Nhưng lúc ấy nh́n thấy cảnh gia đ́nh ấm cúng, ḿnh không ḱm được, không biết phải làm sao. Bố cũng đi bước nữa rồi và có thêm 2 em nữa, bố bị khuyết tật ở tay, đôi lúc tinh thần bố không ổn định. Nhiều lần ḿnh nghĩ chỉ ước một lần được gọi tiếng bố thân thương, nhưng để được vẹn tṛn th́ xa vời quá!...
Thế mẹ với dượng có biết rơ và ủng hộ việc Liên viết báo không?
Thực ra th́ thời gian đầu tớ giấu bố mẹ, v́ tớ chỉ nói với bố mẹ khi ḿnh đă làm được rồi, kẻo bố mẹ lại lo. Nhưng tự nhiên có lần bố mẹ nghe đài mới biết ḿnh có bài được phát sóng, lúc ấy ḿnh không có ở đó. Lúc sau ḿnh biết th́ thấy bố mẹ rất vui và tự hào. Về sau ḿnh luôn hiểu rằng chỉ bất đắc dĩ bố mẹ mới phải nghĩ đến chuyện dừng việc học của ḿnh thôi.
…. Liên có thể nói rơ hơn được không?
Khi ḿnh học hết lớp 9 bố mẹ đă định phải cho ḿnh thôi học v́ gia đ́nh khó khăn. Nhưng ḿnh giấu bố mẹ ôn thi, nói là đến nhà bạn làm bài hộ, đến ngày thi cũng nói dối như thế để đi thi. Rồi ḿnh đỗ vào lớp Văn của trường THPT Mỏ Trạng – Yên Thế - Bắc Giang. Bố mẹ thương ḿnh quá, bạn bè thầy cô cũng giúp đỡ nên ḿnh lại được đi học. Học hết cấp 3, mọi việc lại lặp lại v́ bố mẹ nghĩ có thể cũng không đỗ đạt ǵ, mà cảnh nhà vất vả, mẹ và dượng chỉ có ḿnh ḿnh thôi. Nhưng ḿnh vẫn quyết tâm thi và đi học. Ḿnh vừa học vừa làm để đỡ đần mẹ cha. Ḿnh nghĩ là chỉ có tự ḿnh học giỏi và thi đỗ vào các trường mới là lí do mạnh nhất và duy nhất có thể thuyết phục được bố mẹ. Chỉ cần bố mẹ ủng hộ thôi, ḿnh sẽ cố gắng hết sức để được học và được làm!
Vậy với đam mê viết báo, tại sao bây giờ Liên lại học Sư phạm?
Thực ra tớ cũng đă thi vào Báo chí nhưng không đỗ. Xét nguyện vọng 2 th́ được vào học Cao đẳng Sư phạm. Học Sư phạm tớ vẫn viết và luôn quan tâm tới vấn đề trẻ em. Dù là cô giáo hay là nhà báo, hai công việc này cũng đều phục vụ trẻ em. Tớ mong có thể làm cả hai việc cùng một lúc!
Hiện giờ Liên viết báo chỉ với cây bút và trang giấy, Liên có dự định ǵ cho tương lai không?
(Cười) Hôm nay nhận được giải thưởng tớ cũng rất vui. Từ ngày có bài được đăng báo và những giải về viết văn, viết báo từng có, dù nhuận bút cũng chẳng là bao nhưng tớ đă tích cóp tất cả thành một quỹ để riêng. Tớ dự định nếu thi đỗ vào trường Báo chí th́ sẽ dùng để đầu tư cho học hành làm báo chuyên nghiệp. Chỉ tiếc là ước mơ chưa thành... Tớ tự nhủ đây là quỹ “V́ tương lai” để hoạt động báo chí cho ḿnh.
Cảm ơn Liên rất nhiều v́ buổi nói chuyện hôm nay. Chúng tớ mong dù khó khăn đến đâu Liên cũng sẽ vững bền ng̣i bút và ngày càng có nhiều tác phẩm hay hơn!
 
Thuỳ Linh - Tự Lập
Doăn Thị Thuỳ Linh Lớp báo in K27 A2
Nguyễn Văn Tự (bút danh Tự Lập) Lớp báo in K27 A1
 

Ư kiến phản hồi
Tên người gửi:
Email:
Địa chỉ:
Nội dung  :
Mă bảo vệ : Verify Code
 


Các tin khác
•  Một giải thưởng nhiều ư nghĩa (06/01/2009)
•  Giản dị và ấm cúng (22/12/2008)
•  Danh sách các tác giả, tác phẩm đoạt giải 2006-2007 (01/12/2008)
•  Thế nào là một tác phẩm báo chí hay về đề tài trẻ em? (07/12/2007)
•  Thể lệ cuộc thi : “Nhà báo với trẻ em Việt Nam 2006-2007” (16/05/2007)
•  "Baby in the box" - Nhịp cầu nối những bờ vui? (14/01/2007)
•  Làm PR cho Giải báo chí “Nhà báo với Trẻ em Việt Nam” (21/12/2006)
•  Tôn trọng và khuyến khích trẻ em tham gia viết báo (07/11/2006)
•  “Gặp lại tuổi thơ ḿnh qua những nhân vật trẻ em" (29/06/2006)
•  Một vài ư kiến trong Lễ trao giải "Nhà báo với trẻ em Việt Nam" (27/06/2006)
Trao giải NB-TEVN 2005

    27 nhà báo làm việc và cộng tác viên các cơ quan báo chí nước ta đă đoạt giải cuộc thi Nhà báo với Trẻ em Việt Nam 2005 theo công bố của Trưởng ban tổ chức Giải Lê Quốc Trung tại Quyết định số 51/ HNBVN. Có 3 giải nhất, 2 giải nh́, 3 giải 3 và 19 giải khuyến khích với tổng trị giá giải thưởng là 44 triệu đồng cho giải thưởng này. Lễ trao giải tổ chức ngày 24/6/2006
Thông cáo báo chí:Liên hoan phim hoạt h́nh các Câu lạc bộ Phóng viên nhỏ Hà Nội – Vĩnh Phúc – Hưng Yên
TP1.4. Hồi âm loạt bài: “Cần làm rơ nguyên nhân cái chết của hai trẻ em ở Hà Giang”
TP1.3. Bài 3: Những t́nh tiết đầy mâu thuẫn
TP1.2. Bài 2: Giọt nước mắt của hai người mẹ trẻ
TP1. Cần làm rơ cái chết của hai trẻ em ở Hà Giang:Bài 1: Lá đơn của hai người cha mù chữ
TP2. Khi gia đ́nh là nỗi sợ
TP3. Hành tŕnh A, B, C…
TP4. Lao động trẻ em ở vùng mỏ quặng sắt
TP5. Cho trái tim em được hồi sinh
TP6. “Năn tui mí” - hủ tục không thể để tồn tại
Lênh đênh con chữ
TP8. Cân bằng âm dương trong lĩnh vực giáo dục
TP9. Hot teacher của chúng ḿnh
TP10. Mẹ & con cùng chơi
TP11. Băng cướp là bạn tôi