Hôm ấy, trong lúc nghỉ giải lao, tôi hỏi em:
- Hè này, Duy có được bố mẹ cho về quê chơi không?
- Về quê á? Cậu bé tṛn mắt nh́n đầy hứng thú nhưng rồi lại cúi xuống: Bố mẹ chẳng cho em về đâu.
- Tại sao vậy? Quê Duy ở xa à? Tôi hỏi em.
Cậu bé lắc đầu:
- Không phải ở xa, mà mẹ em bảo năm sau học lớp 5 rồi nên hè phải học không lại kém hơn các bạn.
Vừa nói cậu bé vừa lục trên giá sách và đưa cho tôi một tờ giấy:
- Chị xem cái này đi.
Tôi mở tờ giấy ra. Th́ ra, đó là thời khóa biểu học trong hè mà mẹ em đă “lên” sẵn. Duy hỏi tôi:
- Hè này chị có dạy em không? Hay chị được về quê?
Tôi nh́n em cười:
- Chị cũng chưa biết. Rồi tôi lại hỏi: Các bạn trong lớp có đi học hè như em không?
Duy hồn nhiên:
- Nhiều bạn phải học nhiều hơn em ư. Nhưng ở lớp bạn ấy học cũng chẳng giỏi mấy.
Nói rồi cậu bé chạy ra ngoài uống nước. Chợt có tiếng mẹ em:
- Lại giả vờ xin chị ra ngoài uống nước để “tranh thủ” xem ti vi đấy hả?
Duy vội vàng thanh minh:
- Con uống nước thật mà.
Vừa nói, cậu bé vừa cầm cốc nước lủi thủi đi vào pḥng, ngồi vào bàn và cặm cụi viết. Đằng sau cặp kính cận giày cộp của Duy, tôi thấy em như sắp khóc…
Với những em bé như Duy, không biết rằng, sau này lớn lên, các em sẽ có những kỉ niệm ǵ về tuổi thơ hồn nhiên của ḿnh…
Các bậc cha mẹ thường hay nghĩ rằng: quan tâm chăm sóc cho con là lo cho con đầy đủ vật chất và giám sát mọi hoạt động của con cái. Tuy nhiên, trẻ em rất cần được sống hài ḥa và được vui chơi giải trí. Có như vậy các em mới có thể phát triển một cách toàn diện.