Năm 1987 bác Thành đă xây dựng gia đ́nh với bác Đào Đức Thùy trong một bối cảnh không mấy thuận. Bởi v́ khi đó, bác Thùy đang trong cảnh gà trống nuôi con.
Hai con thơ (một lên 3, một lên 5) là một thử thách đối với một người vợ trẻ, trong khi mà cong có nhiều lựa chọn. Lúc đó bác đă suy nghĩ rất nhiều. Không phải sợ khó, sợ khổ mà bác chỉ lo ḿnh không thể mang lại được hạnh phúc cho mái ấm nhỏ ấy.
Nhưng rồi bác Thành đă dành tất cả t́nh yêu thương của ḿnh để vun đắp cho cuộc sống gia đ́nh. Do thời thế, công việc của hai vợ chồng gặp lúc có nhiều khó khăn, hai bác quyết định mở một quán ăn sáng nhỏ tại nhà. Hai người cùng chung sức vun đắp cho mái ấm nhỏ. Mặc dù phải chăm hai đứa con chồng và bận bịu với công việc của cửa hàng nhưng trong nhà không bao giờ có sự to tiếng, t́nh thương của bác với hai con nhỏ đă mất mẹ đă là chiếc ḷ sưởi luôn hâm nóng hạnh phúc gia đ́nh. Một năm sau đó, t́nh yêu của hai người đă đơm hoa kết trái và them một cô con gái nhỏ đă ra đời.
Nhưng cuộc sống vợ chồng chỉ kéo dài trong 11 năm th́ bác Thành lại phải gánh chịu nỗi đau. Bác Thùy mất do bệnh ung thư quái ác, để lại cho bác Thành một quán ăn sáng nhỏ là nguồn thu nhập chính của gia đ́nh cùng 3 đứa con. Vừa phải chịu nỗi đau mất chồng, bác vừa phải gánh trên vai những khó khăn về kinh tế v́ tiền của đội nón ra đi khi chữa chạy cho bác trai. Lúc này bác vừa làm mẹ vừa làm bố, là trụ cột trong gia đ́nh.
Đây là thời điểm mà nhiều người thường nghĩ: một người mẹ trẻ có thể đă buông xuôi, hoặc chỉ chăm sóc riêng con của ḿnh. Nhưng đối với bác Thành th́ bác đă làm những ǵ hết sức có thể để nuôi dạy con cho tốt. Kinh doanh ăn sáng chưa đủ bác đă phải làm thêm rất nhiều nghề phụ như: nuôi lợn, nuôi gà, làm thuê cho các dịch vụ hiếu hỉ…gồng ḿnh lên để sống nhưng chưa bao giờ bác cảm thấy nản ḷng.
Nhưng đôi khi cũng có những điều khiến bác phải phiền ḷng. Bác tâm sự rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng êm ả, không phải lúc nào tất cả các thành viên trong gia đ́nh đều nắm tay nhau. Bố mất, nỗi đau này có thể quá lớn đối với mấy đứa trẻ đă mất mẹ, cộng với những lời kích bác của bạn bè xấu làm những tâm hồn non nớt không thể đứng vững và có những hành động bồng bột. Anh Cường là người con cả trong gia đ́nh. Sau khi học xong lớp 12, anh tham gia nghĩa vụ quân sự của địa phương. Nhưng trong thời gian đó đă có lần anh nghe theo những lời xúi giục của bạn bè xấu nên đă bỏ đơn vị, bỏ nhà để đi chơi. Biết được tin ḷng bác đau như cắt, lập tức đi t́m con. Vừa giận, vừa thương nhưng bác không bỏ cuộc v́ bác đă quá hiểu những đứa con của ḿnh. Mặc dù không sinh thành nhưng chăm băm từ nhỏ nên bác hiểu đó là những phút bồng bột. Sau hai ngày, cuối cùng bác đă t́m được anh Cường. Đưa con về bằng tất cả t́nh thương và ḷng bao dung của ḿnh, khuyên giải cho con hiểu thế nào là đúng, thế nào là sai. Bác nói: “Giờ con đă lớn, cần làm gương cho các em, c̣n phải là trụ cột trong gia đ́nh….”. Không một lời to tiếng, không một cái roi vọt nhưng đứa con vừa mắc lỗi đă biết cúi đầu xin mẹ tha thứ. Bác cũng đă nhờ các anh trong đơn vị quan tâm, giúp đỡ, động viên anh Cường trong lúc gia đ́nh c̣n nhiều khó khăn. Sau khi ra quân, anh Cường xin ở lại đơn vị và đă trở thành người đảng viên tốt.
Người con trai thứ hai của bác là anh Đào Đức Mạnh. Là một người nhẹ nhàng, t́nh cảm luôn thấu hiểu cho những vất vả của mẹ. Bác Thành luôn là bến bờ mỗi khi anh gặp khó khăn trong cuộc sống. Với sự thông minh sẵn có, cùng với bàn tay chăm sóc của người mẹ tần tảo sau khi tốt nghiệp Đại học Quốc Gia hiện nay anh đă có việc làm và thu nhập ở Hà nội. Khi được hỏi anh chỉ nói rằng: “Tôi luôn tự hào về mẹ!”
Cô con gái út của bác là Đào Thị Thùy Dung chính là tấm gương sáng cho sự vượt khó. Trước hoàn cảnh gia đ́nh khó khăn nhưng Dung đă vươn lên trong học tập với hai giải nhất văn cấp tỉnh, là học sinh lớp 11 vượt cấp tham gia ḱ thi học sinh giỏi quốc gia, và giờ đang là sinh viên của trường Đại Học Luật Hà Nội.
Khi được hỏi: “Giờ đây, khi những người con của bác đă trưởng thành, bác có suy nghĩ ǵ? ” Mắt bác lưng chừng nước nhưng môi đă nở nụ cười: “Nh́n lại quăng thời gian trải qua bao ngọt bùi đắng cay, th́ thành công của con cái chính là sự bù đắp cho những vất vả đó”. Người mẹ ấy hạnh phúc và tự hào về những người con của ḿnh. Bác mong sau này khi xây dựng cuộc sống gia đ́nh các con bác sẽ được hưởng hạnh phúc trọn vẹn.
Như những người hàng xóm của bác nhận xét th́ bác Thành là một người mẹ mẫu mực và gia đ́nh bác luôn xứng đáng với danh hiệu một gia đ́nh văn hóa.