H sống một cuộc sống buồn cùng người bố trẻ và bà nội đã già yếu, mẹ bỏ bố con H lên xe hoa với người chồng ngoại quốc mới .
Rời xa vòng tay yêu thương, sự chăm bẵm của mẹ ở tuổi còn nhỏ H. chưa nhận thức hết được sự mất mát lớn này, em chỉ khóc vì nhớ mẹ suốt một thời gian dài, không chịu sự chăm sóc vỗ về của bà và bố.
Nhìn cô bé xinh xắn hồn nhiên ngày nào giờ buồn bã, không cươì đùa như trước, hình bóng người bố trẻ mỗi chiều dong con ăn khiến nhiều người trong làng xúc động cảm thương và không nguôi trách người vợ trẻ vô tâm, phản bội chồng con.
Hoàn cảnh gà trống nuôi con chật vật, éo le và đầy vất vả nhưng mỗi ngày cô bé H. cũng dần quen với cuộc sống không có mẹ, bố con, bà cháu lại quấn quýt bên nhau. Tình yêu con vô bờ bến của bố đã giúp cho bé H. vui chơi trở lại.
Song những tháng ngày ấm dần hạnh phúc cũng nhanh chóng trôi qua khi bố H. lâm bệnh nặng. Căn bệnh ung thư quái ác đã cướp mất chỗ dựa duy nhất của đời em để lại bé H. và người bà già yếu. H. lại phải sống nhờ sự giúp đỡ của anh em họ hàng.
Cuộc sống cực khổ khắc sâu trên khuôn mặt cô bé, nỗi buồn mỗi ngày lại xuất hiện khi em lớn khôn hơn. H. vẫn được đến trường như các bạn nhưng thiếu thốn đủ thứ, quần áo, sách vở…và những lời động viên của cha mẹ. H. khắc phục mọi khó khăn và học rất giỏi.
Năm học nào em cũng đạt danh hiệu học sinh giỏi được thầy cô, bạn bè yêu quý, giúp đỡ. Năm nay H. đã trở thành học sinh bậc Trung học cơ sở, H. luôn tự hứa với bản thân và người cha đã khuất sẽ chăm chỉ học tập thật tốt để đạt được nhiều thành tích cao hơn trong học tập, quyết tâm rèn luyện, trau dồi kiến thức để mai này trở thành Bác sĩ chữa bệnh cứu người.
Với H. nỗi đau đã qua đi nhưng nó đã trở thành vết thương không thể cứu chữa trong cuộc đơì của em. Mọi sự yêu thương, giúp đỡ của mọi người càng khiến em tủi hổ. Mặc dù H. đã cố gắng vượt qua những mất mát đó, điều mà lúc nào H. cũng mong ước đó là một mái ấm gia đình hạnh phúc có cả bố và mẹ. Nhưng có lẽ mong ước đó của H. sẽ không thể trở thành hiện thực được nữa. Một mình giữa cuộc đời đầy sóng gió, liệu em có đủ nghị lực để nuôi dưỡng ước mơ, hoài bão của mình? Đó quả là một câu trả lời không đơn giản chút nào.
Thật đáng trách cho những bậc làm cha, làm mẹ chạy theo những vui thú, lợi ích của riêng mình, bỏ rơi những đứa trẻ vô tội. Mẹ của H. là một người phụ nữ thiếu trách nhiệm, không có lương tâm khi rũ bỏ giọt máu của mình đi tìm hạnh phúc mới. Hỡi các bậc cha mẹ hãy gìn giữ hạnh phúc gia đình đừng để mái ấm gia đình tan vỡ và cảnh những đứa trẻ bơ vơ, bất hạnh giữa cuộc đời.