Tôi có một cô em họ năm nay đã lên bảy tuổi. Em tên là Phương Uyên, một cái tên thật đáng yêu giống như chính con người của em vậy. Dù đã đến tuổi đi học, thế nhưng em vẫn không thể tới trường vì căn bệnh quái ác mà em đang mắc phải - bệnh huyết tán. Uyên mắc bệnh này từ năm em lên hai tuổi. Khi biết được tin này, bố mẹ em và gia đình thực sự rất bất ngờ và tuyệt vọng. “ Con bé sẽ không sống được lâu đâu”, “ Khổ thân, bé thế mà đã phải chịu khổ rồi”,… Đó là những lời bàn tán của mọi người xung quanh. Ai cũng cảm thấy xót thương cho gia đình em. Mặc dù phải đối mặt với rất nhiều khó khăn, thử thách nhưng trong suốt năm năm qua, bằng mồ hôi nước mắt, bằng cả trái tim chan chứa hy vọng, bố mẹ em đã rất vất vả để cứu chữa cho em tới ngày hôm nay. Hằng tháng, em vẫn phải đi tiếp máu. Hiện nay, em đang được điều trị tại Bệnh viện Huyết học Truyền máu Trung Ương - Hà Nội.
Bác Loan - mẹ Uyên là một người phụ nữ tần tảo, chịu thương chịu khó, chăm sóc gia đình rất chu đáo. Hằng ngày bác ở nhà trông em Uyên, nấu cơm , nấu nước cho bà nội nay đã già yếu. Còn bác Trung, người cha yêu quý của bé Uyên thì làm cá rồi mang vào các siêu thị để lấy tiền sinh hoạt cho gia đình. Số tiền nhận được chẳng đáng là bao so với tiền viện phí, tiền truyền máu, tiếp nước của Uyên mà còn chưa kể các phí sinh hoạt khác cần phải chi trả cho cuộc sống thường ngày. Vì bác trai là là trụ cột chính trong gia đình, là nguồn kinh tế duy nhất nên áp lực trên vai bác quả thực rất lớn. Ước nguyện lớn nhất của hai bác đó là mong cho căn bệnh của em được chữa khỏi, em sẽ khỏe mạnh hơn để có thể hòa đồng cùng thế giới bên ngoài.
Vào mỗi khi thời tiết thay đổi hay cơ thể Uyên kiệt sức thì em là bị dày vò bởi những cơn đau nhức, máu cam lại đổ ra đẫm hết áo quần. Người em bé nhỏ, gầy gò, xanh xao, cái bụng càng ngày càng to thêm. Mọi người ai cũng thương em ai cũng động viên, an ủi để gia đình em có thêm niềm tin, hy vọng đối mặt với những thử thách phía trước.
Trong một lần xuống nhà thăm em, Uyên đã tâm sự với tôi, những điều mà dường như từ sâu thẳm trong trái tim non nớt của của em: “ Em muốn được đi học chị ạ!!! Chị có biết không? Nếu em được đi học thì em sẽ đọc được truyện cổ tích mà không cần mẹ kể , sẽ viết được thư gửi Đô- rê-mon nhỉ, chị?” Câu nói của em thật ngay thơ, đúng như tính cách và tâm hồn của em vậy. Riêng bản thân tôi, tôi cố gắng động viện em, thường xuyên xuống thăm em, tâm sự với em, mang lại cho em những niềm vui dù bé nhỏ nhưng tôi mong rằng nó sẽ khỏa lấp đi sự đau đớn đang hiện hữu trong con người em từng ngày, từng giờ; mong em sẽ cảm thấy cuộc sống của mình bình dị như bao bạn nhỏ cùng trang lứa.
Qua câu chuyện của em Uyên chúng ta có thể nhận ra rằng, “ đi học” là một mơ ước rất nhỏ bé nhưng đáng để mơ ước và tự hào về nó. Chắc chắn rằng trên hành tinh này có hàng triệu em nhỏ đang cùng chung số phận và chung ước mơ giống Uyên. Hãy chung tay bảo vệ những con người bé nhỏ ấy, giúp các em đạt được ước mơ của mình và tạo ra một môi trường sống lành mạnh, tốt đẹp hơn! Nếu các bạn thấy cảm động và quan tâm tới câu chuyện của em Uyên thì hãyliên lạc tới số điện thoại 01658388385 để có thể trò chuyện và động viên em nhé!