Tổng biên tập
PGS TS NGUYỄN VĂN DỮNG
 
Tổng thư kư toà soạn
1. TS ĐỖ THỊ THU HẰNG
2. TS NGUYỄN NGỌC OANH
 
Với sự tham gia của
Nhóm t́nh nguyện viên là giảng viên và sinh viên các chuyên ngành Báo in, Phát thanh, Truyền h́nh, Báo mạng điện tử, thông tin đối ngoại - Học viện Báo chí và Tuyên truyền
 
Mọi thông tin, ư kiến và bài viết xin gửi về
Website Báo chí với Trẻ em.
Khoa Báo chí, Học viện Báo chí và Tuyên truyền. 36 Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, Hà Nội, Vietnam
E-mail: foj_ajc@yahoo.com




Trang nhất > Nhịp cầu chia sẻ
Những đứa trẻ mắc bệnh lạ ở Đà Bắc (Ḥa B́nh)
Cập nhật 11/8/2011 11:16:18 AM
Nỗi đau đớn về thể xác không sánh bằng sự xa lánh của bạn bè xung quanh của nhà trường với các em
Nỗi đau đớn về thể xác không sánh bằng sự xa lánh của bạn bè xung quanh của nhà trường với các em
Ảnh :Mai Hoa
Gửi cho bạn bè
In trang này
In bài này
Ư kiến của bạn
Sinh ra khỏe mạnh như bao đứa trẻ khác, nhưng bước vào tháng thứ 3 mặt em xuất hiện những vết sưng tấy đỏ, dần dần từ những vết đỏ ấy, mủ mọc lên, lở loét. Sau đó, ở mặt, vết thương tự liền miệng, đóng vảy. Nhưng rồi lại lan dần xuống cổ. Từ người em xộc lên một mùi tanh, khiến ai gặp cũng cảm thấy kinh hăi, xen lẫn xót xa.

Theo chân các cán bộ Hội Chữ thập đỏ xã Mường Chiềng, huyện Đà Bắc, tỉnh Hoà Bình, chúng tôi đến thăm và tặng quà các gia đình có con bị mắc căn bệnh nan y không thuốc chữa (trong đó có một cháu bé mới được 3 tháng tuổi). Xã Mường Chiềng cách thị trấn Đà Bắc, tỉnh Hòa Bình 70km. Ông Xa Văn Cò, Bí thư Đảng ủy xã Mường Chiềng nói với chúng tôi: “Hiện tại, toàn xã có đến 8 người mắc căn bệnh này, trong đó, người lớn tuổi nhất đã ngoài 30, người nhỏ tuổi nhất là một cháu bé mới 3 tháng tuổi”. Căn bệnh được người dân xã Mường Chiềng bàn tán xôn xao từ nhiều năm nay, ban đầu, người dân chỉ nghĩ đó là bệnh ngứa thông thường. Nhưng rồi, lần lượt 3 đứa trẻ qua đời vì căn bệnh quái ác, những đứa trẻ khác đang quằn quại, đau đớn, từ khuôn mặt đến cơ thể bị biến dạng. Lúc đó người dân và chính quyền địa phương mới thực sự hoang mang.
Gia đình có người bệnh chạy chữa khắp mọi nơi, từ đắp lá cây rừng, đến mời thầy cúng, uống thuốc tây đều không có tác dụng. Người ta bảo nhau, đó là căn bệnh “quỷ ám”, không có cách gì chữa khỏi.
Rồi cuối năm 2009, một đoàn công tác lên Mường Chiềng. Họ tìm đến tận nhà người dân, rồi báo chí đưa tin, rồi các bác sĩ khắp nơi về. Thậm chí, có thầy thuốc tốt bụng đã lặn lội từ miền Nam xa xôi ra tận trạm y tế xã hàng ngày lấy lá, đắp thuốc chữa trị cho bệnh nhân. Nhưng, cứ bác sĩ trở về xuôi thì bệnh lại quay trở lại hành hạ từng sinh linh tội nghiệp.
Em Xa Văn T. (SN 2001), hiện là đứa trẻ bị mắc bệnh nặng nhất. Các vết lở loét không chỉ tàn phá khuôn mặt em mà nó còn lan xuống cổ, và cả cơ thể em, làm trí tuệ em không thể phát triển. Ngày ngày, T. cởi trần ra Trung tâm cụm xã lang thang. Thậm chí nhiều lần người ta thấy em xuống tận thị trấn (cách nhà 70km). Ai cho gì thì ăn nấy. Đêm đến T. leo lên cây ngủ. T. là nỗi khiếp sợ của người dân khu vực này. Chẳng ai biết rõ T. bị bệnh gì, mọi người cứ gọi T. là thằng bé lở loét. Đã nhiều năm nay, T. lang thang ở đây xin ăn và trên tấm thân chưa bao giờ mặc áo, những vết nứt lở ngày một nhiều hơn. Ai nhìn cũng sợ hãi và chẳng dám đến gần. Bệnh nặng, khiến một tay T. gần như bị liệt, một mắt không còn nhìn thấy. Khi trò chuyện với chúng tôi, em nói: “Muốn có bạn bè chơi cùng” và “muốn được… ăn canh” (PV- bữa cơm đầy đủ có cơm, có canh, có thịt).
Cũng có con mắc căn bệnh lở loét quái ác, ông bà Xa Văn M. từ khi lấy nhau đến nay đã phải trải qua quá nhiều bất hạnh. Hai ông bà sinh hạ được 6 người con, chỉ có người con gái và đứa con trai út là khỏe mạnh. Đứa con trai cả được 3 tháng tuổi, đã bắt đầu có những biểu hiện của căn bệnh “quỷ ám”, lớn đến đâu, các vết lở loét cũng lớn theo đến đó. Nó lan từ mặt xuống cổ, gáy rồi lưng, ngực. Gia đình đã đi chạy chữa khắp nơi, nhưng không nơi nào chữa được. Thời gian chăm con bị bệnh và cái ngày chứng kiến sự sống của con ra đi là những ngày đau khổ nhất của hai vợ chồng anh chị. Nhưng chưa phải đã hết, chưa kịp mừng rỡ, hạnh phúc vì đứa con gái lành lặn, khỏe mạnh như bao đứa trẻ khác thì lại bàng hoàng, kinh ngạc khi đứa con thứ 3 cũng bị mắc bệnh và bị “thần chết” bắt đi giống như anh cả. Phải mất một thời gian dài sau đó, ông bà M. mới có can đảm sinh thêm con nhưng hai đứa con trai liền sau đó đều mắc bệnh. Không biết nên gọi là may mắn hay gánh nặng, hai đứa trẻ không chết mà sống lay lắt trong sự ghẻ lạnh của bạn bè cùng trang lứa. Đến nay, đã ngoài 30 tuổi mà hai anh chỉ có thể phụ giúp gia đình những việc vặt. Mỗi lần ra ngoài nắng là bị mờ mắt, choáng váng và vấp ngã, rồi nằm liệt ba, bốn ngày mới dậy. Mùa đông, mùa hè đều vô cùng khổ sở, hết vết lở loét này lành miệng thì vết lở loét khác lại xuất hiện. Kinh tế gia đình khó khăn, cả nhà chỉ trông vào đồng lương trợ cấp thương binh của ông M., ngôi nhà mà gia đình đang ở, cũng là ở nhờ của nhà người họ hàng thân thích. Ông M. nói với chúng tôi: “Chỉ ước ao có một mái nhà nhỏ, để ba bố con có thể ở riêng mà chăm sóc nhau, có điều kiện kinh tế để mua thuốc bôi và mua kháng sinh cho con uống, hạn chế được các vết lở loét đang ngày một lan rộng, hành hạ bọn trẻ cả ngày lẫn đêm”.
Theo số liệu mới nhất, hiện ở huyện Đà Bắc có 11 trường hợp mắc bệnh lạ, tập trung nhiều nhất là xã Mường Chiềng với 8 người. Tất cả những người mắc bệnh đều là nam. Người mắc bệnh lâu nhất đã kéo dài 20 năm. Triệu chứng chung của những người mắc bệnh là nổi mẩn ở mặt từ lúc còn bé giống người bị thủy đậu. Mẩn nổi ngày một dày hơn, sau đó sẽ thâm và da bong đi từng mảng. Khi đã bị nặng thì da bị bóc ngày càng rộng và sâu vào thịt nhưng chỉ bị từ thắt lưng trở lên, bị nặng nhất là ở mặt và lưng. Bệnh vừa gây đau vừa ngứa, mắt mờ, sức khỏe kém và sau đó tử vong. Theo các chuyên gia ở Viện Da liễu thì đây là căn bệnh khô sắc tố da do di truyền, rất hiếm gặp. Bệnh không lây lan và nguyên nhân có thể do gen di truyền, do bố mẹ là người gần huyết thống. Những người mắc bệnh này có tỷ lệ bị ung thư da rất cao, nguy cơ mù mắt cũng rất cao, tâm sinh thần, trí tuệ kém phát triển. Điều đáng lo ngại là sau khi được các bác sĩ chữa trị, bệnh có thuyên giảm. Thế nhưng, sau đó không lâu bệnh lại trở lại như cũ.
Theo các cụ cao niên trong làng, trước đây chưa từng có ai bị mắc chứng bệnh này. Chỉ mấy chục năm gần đây nó mới khởi phát. Gần đây nhất, cơ quan y tế địa phương lại phát hiện thêm một cháu nhỏ nữa có triệu chứng tương tự, mới được 3 tháng tuổi.
Căn bệnh của họ hoàn toàn không bị lây lan nhưng họ không những đau đớn, tàn tạ về thể xác mà còn bị cộng đồng xa lánh. Những người bệnh ở xã Mường Chiềng, huyện Đà Bắc, tỉnh Hòa Bình rất cần được sự quan tâm của cộng đồng và xã hội, để họ có thể hòa nhập với cộng đồng, giảm bớt nỗi đau bệnh tật.
 

Mai Hoa - T́nh nguyện viên CMVN.ORG.VN

Ư kiến phản hồi
Tên người gửi:
Email:
Địa chỉ:
Nội dung  :
Mă bảo vệ : Verify Code
 


Các tin khác
•  Cô ơi, cô có biết... (25/06/2011)
•  Ước mơ nhỏ bé của Uyên (22/06/2011)
•  Cô giáo như mẹ hiền (15/05/2011)
•  Sinh nhật của ông bà ngoại (15/05/2011)
•  Cho em một mái ấm (15/05/2011)
•  Những câu nói xấu xí (17/04/2011)
•  Nguyễn Thị Thanh Thúy: Cháu thích nghề luật sư, nông nghiệp và viết báo (31/03/2011)
•  Quà cho má (30/03/2011)
•  Khi con không đ̣i yêu thương... (27/03/2011)
•  Bác Từ và em bé có HIV ở xóm em (15/03/2011)
Trẻ em khắp nơi!

    "Chúng ḿnh là các thành viên thuộc nhóm trẻ ṇng cốt của trường THCS Liên Châu, Yên Lạc, Vĩnh Phúc, tham gia vào các hoạt động truyền thông về Quyền trẻ em. Tháng 10 này, bọn ḿnh được tập huấn về kỹ năng viết báo cho CMVN.ORG. Hăy chờ những tác phẩm của 30 bạn thuộc nhóm của chúng ḿnh nhé!"
Trái tim ấm và một triệu đô la
Xă Thường Thắng tặng áo ấm cho trẻ em nghèo
Kỳ thị đẩy trẻ có HIV ra khỏi trường học
Kư ức về một cái tết buồn
Chữa "bệnh" chán học cho trẻ sau nghỉ Tết
Mẹ đă cho con tất cả…
Một lời hứa
C̣n đâu kí ức tuổi thơ
Những cách đơn giản giúp trẻ làm quen với chữ cái
Chàng trai tật nguyền v́ cứu bạn được Chủ tịch nước khen
Trăm mảnh đời… đi bụi
13 tuổi, một ḿnh đạp xe vào Nam t́m mẹ
Một học sinh mất cả gia đ́nh v́ HIV/ADS
Sư thầy làm "cha" 5 đứa trẻ
Đề pḥng bệnh gia tăng đầu năm ở trẻ